Mưa đầu mùa

Cũng vào tháng này của một năm trước, em và anh quen nhau. Em quen anh qua sự giới thiệu của em trai anh vì em và em trai anh cùng học chung một khóa tiếng nhật. Anh đã gọi điện thoại cho em và từ ngày đó, mình nói chuyện với nhau nhiều hơn.
Mỗi ngày, sáng thì mình thường điện thoại, nhắn tin với nhau. Tối, khi em đi học về thì mình chat với nhau đến một giờ, hai giờ sáng. Thời gian với hai đứa mình lúc đó hình như không bao giờ đủ, phải không anh? Hai đứa mình nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời. Chuyện công việc rồi ước mơ về tương lai, về những dự định anh muốn thực hiện khi bước vào tuổi 30. Anh nói "anh muốn nắm tay em đi hết quãng đường còn lại, liệu em có cùng anh vượt qua quãng đường đầy khó khăn trước mắt?". Em nói "em sẽ làm được nếu bên cạnh luôn có anh và người nắm tay em là anh, còn nếu anh muốn buông tay thì em không còn cách nào để giữ lại được. Em sợ đến ngày đó. Nhưng nếu muốn buông thì hãy buông nhẹ nhàng nha anh". Anh chỉ cười, bảo em "ngốc". Và rồi em cũng đã quyết định đi gặp anh sau bao nhiêu ngày mình nói chuyện với nhau mà chưa hề gặp mặt.

Trước đây, em cũng đã biết một ít về anh (qua hình ảnh và lời kể của em trai anh), về gia đình anh và cũng đã gặp mặt ba mẹ anh nhưng chưa gặp mặt anh vì lúc đó anh không có mặt ở nhà. Mình ở cách xa nhau gần 100km nhưng mình cũng đã gặp nhau. Lúc đó, khoảng cách về địa lí bao nhiêu đó thì đâu đủ để ngăn hai trái tim yêu gặp nhau, phải không anh? Ngày đầu gặp nhau ấy, cũng là một ngày mưa đầu mùa như hôm nay, anh đã dẫn em đi gặp bạn bè anh và cũng đã dẫn về nhà anh để giới thiệu với ba mẹ anh, mặc dù trước đó, hai bác đã biết về em. Để khẳng định rằng, từ đây mình được quen nhau và có lẽ cũng để em yên tâm.Vì trước khi gặp nhau, em đã nói với anh rằng, em từng trải qua một mối tình tan vỡ nên em sợ vết thương kia sẽ một lần nữa bị tổn thương thì sẽ không biết khi nào lành lại, mặc dù vết thương ấy em cố gắng chôn vùi đã nhiều năm. Anh đã làm cho em tin, tin rất nhiều vào tình cảm mà anh bảo là sẽ bù đắp cho em, sẽ không làm em đau nữa và sẽ là người mà em có thể gởi trọn con tim yêu. Hơn thế nữa, gia đình anh là một gia đình gương mẫu, ba anh làm trong một cơ quan nhà nước, mẹ anh là người mẹ tốt, anh là người bước ra từ cổng trường đại học, các em của anh được học hành đến nơi đến chốn. Em đã tin, đã yêu vào những gì em thấy và em cũng đã yêu anh bằng tất cả tình yêu mà mình có. Nhưng những gì em nhận được là gì?

Em đã đọc được ở đâu đó rằng "những cặp tình nhân yêu nhau mà đi dưới mưa thường không có kết thúc đẹp". Và bây giờ, em đã nhận ra rằng điều đó đúng với mình thật.Và Những cơn mưa đầu mùa thường chợt đến, chợt đi khiến người đi đường không kịp nhận ra khi nào nó đến, khi nào nó đi. Em cũng vậy, em đang đi trên con đường tình yêu của mình, anh như cơn mưa ấy. Anh đến, mang cho em cảm giác mát mẻ dễ chịu, những giọt nước tình yêu của anh đã làm sống lại cái cây tình yêu trong em, làm xoa dịu cái đơn độc, lẻ loi giữa bộn bề cuộc sống, giữa những giờ căng thẳng sau những ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng khi cơn mưa qua rồi, nó để lại trong lòng người đi đường một cảm giác khó chịu và có chút gì nuối tiếc vì nó đi qua nhanh, nhanh đến không ngờ.

Mình chia tay sau gần một năm yêu nhau. Có lẽ cũng nhanh như một cơn mưa đầu mùa vậy phải không anh? Chia tay em mà anh không tìm được một lí do để nói lời chia tay. Có lẽ, do em ở xa anh quá như lời anh nói khi em bắt gặp tin nhắn của người ấy nhắn cho anh. Em lại tin lời anh khi anh nói đó chỉ như là người bên đường, anh còn không biết tên. Mà cũng đúng thật. Trong máy anh chỉ có số điện thoại. Nhưng em không ngờ chỉ hai tuần sau đó thì mọi chuyện đã khác. Người thay thế em lại là người mà mới đó anh nói là người bên đường. Hơn thế nữa, anh để người ta dùng những lời lẽ khó nghe nhất nói với em. Sao anh lại có thể như vậy được chứ?

Anh luôn trách em rằng em luôn tạo áp lực cho anh nhưng có bao giờ anh hiểu cho em?Em không cao thượng và cũng không hoàn hảo nhưng em đến với anh bằng tất cả tình yêu chân thật. Vì em không hoàn hảo nên không tránh khỏi một chút sai lầm nhưng có lẽ tình yêu anh dành cho em chưa đủ lớn nên anh đã không thể cùng em vượt qua được những trở ngại tưởng chừng như đơn giản đó. Nhưng chính những trở ngại nhỏ nhoi đó đã giết chết tình yêu của hai đứa. Đã hơn một lần em nói với anh rằng "nếu không còn yêu thì mình nên nói thẳng với nhau, thà như vậy còn hơn". Nhưng...

Em không cao thượng nên em không thể nói chúc anh hạnh phúc nhưng nếu người đến sau hơn em về mọi thứ, em cũng sẵng sàng nói câu "chúc anh hạnh phúc". Còn nếu người ấy khi nói chuyện với em luôn dùng những lời lẽ khó nghe nhất và dùng những từ ngữ mà một người con gái có học sẽ không ai dùng như vậy khi nói chuyện. Cho dù người ấy có bực tức hay ghen tuông với em thì cũng nên giữ thể diện cho anh, mặc dù bây giờ em và anh đã không còn là gì của nhau nữa hay đơn giản chỉ là bạn sau khi chia tay. Anh không thể nói với người ta dùng lời lẽ tế nhị hơn khi nói chuyện với người khác sao anh? Em thật buồn cho anh và thật thất vọng về anh ngàn lần. Sao không buông tay nhẹ nhàng để sau này trên đường đời dù mình có còn gặp nhau thì em còn chút tôn trọng anh, chào hỏi anh?

Em không khóc khi chia tay anh, cảm giác đau buồn cũng không nhiều. Có giận, có ghét anh thì cũng không thay đổi được anh. Chỉ mong anh suy nghĩ những gì mình đã làm để không phụ lòng những người từng yêu mến và sẽ yêu mến anh. Mong anh sẽ đạt được những ước mơ, hoài bão mà anh đã nói với em. Tạm biệt anh, người con trai đã tặng em bài hát "Vì đó là em".

Đăng nhận xét

BUÔN MÊ BUỒN